Kết quả tìm kiếm cho "người không nên ăn rau ngót"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 1197
Trong mâm cỗ ngày Tết của người Hà Nội, bát canh bóng thả luôn giữ một vị trí trang trọng bởi hương vị thanh tao, dễ ăn và hình thức đẹp mắt.
Từ giống cây ăn trái quen thuộc của địa phương, xoài keo đang từng bước khẳng định vị thế sản phẩm nông sản chủ lực ở xã Khánh Bình. Loại cây này góp phần nâng cao thu nhập cho người dân và tạo động lực phát triển nông nghiệp theo hướng gia tăng giá trị.
Ở miền Tây, duy nhất An Giang là có núi non nằm xen lẫn với đồng bằng. Mỗi dãy núi đều gắn với những câu chuyện kỳ bí thời mở đất.
Vị chua thanh của giấm, ngọt mềm của thịt bò, cay nồng của mắm nêm hòa quyện khiến bò nhúng giấm trở thành món ăn dễ “ghiền”. Cáng nhúng, càng cuốn, càng ăn càng tròn vị.
Những ngày này, khi len lỏi cung đường quanh co trên Thiên Cấm Sơn, xã Núi Cấm, du khách dễ dàng bắt gặp giàn su nụ xanh mướt, trĩu trái.
Bác sĩ chuyên khoa II Nguyễn Thị Thu Hiền, Khoa Nội Chung, Bệnh viện Lão Khoa Trung ương cho biết, thời tiết là yếu tố tác động trực tiếp, thường xuyên và nhanh chóng tới cơ thể thông qua nhiều cơ quan, bộ phận của cơ thể.
Những ngày này, ở vùng Miệt Thứ, từ tờ mờ sáng đến tận tối muộn, nông dân vẫn miệt mài trên những cánh đồng, ruộng rẫy chuẩn bị xuống giống, chăm sóc rau màu để kịp phục vụ thị trường Tết.
Giữa nhịp sống hối hả của đô thị hóa, sự lên ngôi của cửa hàng tiện lợi, chợ quê vẫn duy trì sức hút. Mọi hoạt động tại chợ luôn mang nét văn hóa truyền thống gắn với cuộc sống thường nhật của người dân nông thôn.
Những ngày thời tiết "sáng se lạnh, trưa nắng gắt" đang trở thành thách thức lớn với làn da.
Mỗi khi những cơn gió chướng bắt đầu thổi mạnh, người dân quê tôi lại kháo nhau: Mùa sầu đâu đã về. Cái bông “nhà quê” ấy mộc mạc, đơn giản lắm nhưng mang theo vị đắng thanh tao, làm say lòng biết bao thực khách và là nỗi nhớ quay quắt của người con xa xứ.
Không cần mùi hương hay vị giác, những bức vẽ đồ ăn của họa sĩ minh họa Itadaki Yasu vẫn đủ sức khiến người xem đói bụng.
Người lính Đồn Biên phòng Thổ Châu (tỉnh An Giang) đã chinh phục điều kiện hoang sơ của vùng biển với “cái nắng cháy bỏng, gió dữ dội, sóng bạc đầu quanh năm” để cải thiện bữa ăn cho chiến sĩ và hỗ trợ cho Nhân dân trên đảo khi thời tiết thất thường.